Thứ Ba, 15 tháng 1, 2019

GÓC SUY TƯ

NGƯỜI MÙ TÉ CẦU Có một người mù đi từ trên cái cầu gỗ bắt ngang khe suối nhỏ, vì không cẩn thận nên rơi xuống, lập tức hai bàn tay bấu lấy lan can cầu, rất là thận trọng và căng thẳng nắm chặt, anh ta nghĩ rằng nếu mà sẩy tay thì sẽ rơi xuống tận vực thẳm mà chết.
Người qua đường nói với anh ta:
- “Đừng sợ, thả hai tay ra phía dưới là mặt đất ấy mà !”
Người mù vẫn không tin, càng nắm chặt tay và khóc lớn.
Qua một lúc lâu, sức lực yếu dần và sẩy tay rơi xuống đất, anh ta mới tự cười nhạo mình rằng:
- “Xì, biết sớm dưới chân là mặt đất, thì đâu có tự mình chuốc khổ lâu như vậy chứ ?!”
(Ứng hài lục)
Suy tư 
Người mù thì không thấy, cho nên họ rất hay nghi ngờ, cái nghi ngờ này cũng rất chính đáng vì họ không thấy đường đi, không thấy rõ cuộc sống thật của con người, và vì để được an toàn mà họ luôn hồ nghi không tin ai.
Chúng ta nói chuyện với người mù chưa chắc là họ tin, nhưng nếu chúng ta đến cầm tay dẫn họ qua đường, hay đỡ họ xuống đất thì họ tin chúng ta hơn.
Cuộc sống của người Kitô-hữu-bị-lầm-đường cũng như thế, họ như những người mù không nhìn thấy được lời khuyên bảo của chúng ta, không nhận ra được tinh thần của Tin Mừng khi chúng ta giảng dạy cho họ nếu chúng ta không bắt tay thực hành tinh thần ấy.
Có nhiều người làm công tác tông đồ cứ than trách là người này nói họ không nghe, người kia nói họ không thích.v.v... nhưng có lúc nào họ kiểm điểm lại cuộc sống của mình coi mình nói Lời Chúa cho người khác nghe mà mình có thực hành Lời Chúa không ?
Đừng trách người mù đa nghi, cũng đừng trách anh chị em nghi ngờ lời nói của mình, nhưng hãy xét mình coi xem sao, bởi vì có những lúc chúng ta không làm như chúng ta đã nói, tức là nói một đàng làm một nẻo thì ai mà nghe lời của chúng ta chứ.

Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2019

ĐI CỬA SAU

11. ĐI CỬA SAU
Một người bạn tìm được Tô Đông Pha đang làm quan ở triều đình, nói với ông ta xin cho mình làm quan. Tô Đông Pha bèn kể một câu chuyện:
- “Có một tên đào mả trộm, một đêm nọ đi đào một cái mộ, thì thấy một người thân đầy hào quang đang ngồi nói với hắn: ta là Vương Dương Tôn của Hán triều, là người chủ trương chôn phần dưới loả thể nên không có gì để cho ngươi.”
Tên trộm ấy lại đi đào cái mộ khác, bên trong là một hoàng đế đang ngồi, nói: “Ta là Hán Văn đế, theo lời ta di chúc thì chỉ chôn theo ta một vài cái bình vài cái hộp, đối với ngươi thì có gì là hữu dụng chứ ?”
Tên trộm không cam tâm, bèn đào thêm cái mộ khác, bên trong là một người khô queo, có sinh khí mà không có lực, nói: “Ta là Bá Di chết đói ở núi Thú Dương, nên không có gì để tiếp tế cho ngươi.”
Tên trộm thở dài một hơi, lại muốn đào thêm cái mộ kế bên, Bá Di nói: “Đó là mộ em của ta tên là Thúc Tế, cũng giống như ta vậy.”

Người bạn ấy nghe xong câu chuyện, biết điều liền cáo từ.
(Hài ngữ)
Suy tư 11:
Trong cuộc sống, con người ta thường có những quan hệ với nhau: quan hệ huyết tộc, quan hệ họ hàng xa họ hàng gần, quan hệ làm ăn, quan hệ bạn bè, quan hệ đồng hương, quan hệ họ hàng linh tông.v.v... 
Người đời dựa vào quan hệ họ hàng bạn bè của nhau để xin xỏ này nọ, mà không nghỉ đến năng lực cá nhân mình có thể làm được không, họ cũng không nghĩ đến người mà mình có quan hệ họ hàng ấy, bạn bè ấy có nỗi khổ tâm của họ...
Giữa người Ki-tô hữu với nhau có một quan hệ rất thần thiêng, đó là quan hệ trong đức tin nhờ bí tích Rửa Tội, mối quan hệ này làm cho họ trở nên gần gũi nhau hơn trong lời cầu nguyện, trong việc bác ái, trong công tác phục vụ và trong cuộc sống đời thường.
Thiên Chúa là tình yêu, tình yêu này được nối dài với nhân loại qua Đức Ki-tô, và nhờ sự quan hệ này mà nhân loại chúng ta được ơn cứu độ của Thiên Chúa, cho nên, dù bất cứ đi đâu, ở đâu, làm gì, nếu ở đó có người Ki-tô hữu là trong tâm hồn của chúng ta dấy lên một sự an ủi và cảm thấy gần gủi, bởi vì chúng ta gặp được người anh em chị em của mình trong Đức Ki-tô, đó không phải là mối quan hệ thần thánh hay sao ?
Đức Chúa Giê-su muốn mỗi người Ki-tô hữu đem mối quan hệ này trãi rộng ra trong cuộc sống với tất cả mọi người bất kể lương giáo, bởi vì qua thấy sự quan hệ thân tình này mà người ta nhận ra được Chúa đang ở trong chúng ta.
Đó cũng là một cách truyền giáo vậy !

THÔNG BÁO NGÀY KHÁM MẮT TỪ THIỆN TẠI GX THIÊN ÂN.


Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2019

BẮT LẠI CHÂU CHẤU

   Lúc Tiền Mục Bộ làm huyện lệnh ở Như Cao, thì trời u ám và có loạn châu chấu.
Huyện kế bên là Thái Hưng cũng có rất nhiều châu chấu, nhưng huyện lệnh lại báo cáo láo về tình trạng ấy với thượng cấp: “Trong huyện của tôi không có châu chấu.”
Thượng cấp không tin, đích thân đi đến huyện Thái Hưng xem xét tại chỗ, phát hiện có rất nhiều châu chấu, lập tức nghiêm khắc hỏi huyện lệnh thì huyện lệnh lại biện luận nói:
- “Trước đây bổn huyện không có châu chấu, đó là châu chấu ở bên huyện Như Cao bay lại đấy chứ.”
Tiếp theo đó, thượng cấp bèn phái người cầm công văn của quan phủ thông tri cho huyện lệnh Như Cao, yêu cầu họ nổ lực gia tăng bắt giết châu chấu, không để cho chúng nó xâm nhập vào huyện bên cạnh.
Tiền Mục Bộ coi công văn xong, liền viết bên dưới phần trống của công văn:
- “Châu chấu là do thiên tai chứ không phải là do bổn huyện bất tài, mặc dù quý vị nói châu chấu từ bổn huyện bay qua thì xin quý huyện bắt lại giùm, xin đa tạ.”
(Hài ngữ)
  Suy tư 
Thiên tai tức là tai nạn do trời mà đến, địa chấn là tai hoạ do đất mà ra, nhân hoạ là tai hoạ do người mà có, nhưng trong ba cái tai hoạ này thì cái đáng sợ nhất chính là nhân hoạ, tức là tai hoạ do con người chủ mưu mà có. Thiên tai không nhắm vào một cá nhân nào, địa chấn cũng không vì một người nào, nhưng nhân hoạ là có mục đích rõ ràng của người gây tai hoạ.
Con người ta tức nhau vì một...tiếng gáy, tức là tranh nhau từng cái nhỏ mọn không xứng đáng.
Có người vì thấy đồng sự làm việc trội hơn mình nên tức khí đi nói xấu và tìm khuyết điểm của họ để tâu với thượng cấp: nhân hoạ.
Có người không thích người khác giỏi hơn mình, nên đi tìm cách hạ bệ anh em trong bóng tối: nhân hoạ.
Có người thấy gia đình hàng xóm làm ăn phát đạt, máu ganh tức nổi lên, nên âm thầm đi tố cáo với chính quyền về những chuyện không đáng gì của họ: nhân hoạ.
Con người ta càng có trí thức thì cái hoạ do họ gây ra càng lớn hơn, nhưng người lâu nay có tiếng là đạo đức mà gây ra tai hoạ thì hậu quả càng khủng khiếp hơn quả bom nguyên tử nhiều lần: nó làm chết linh hồn người ta.
Nhân họa là do lòng dạ thâm hiểm mà ra, nhân họa cũng là do lòng kiêu ngạo mà ra’, là do ghen ghét, ích kỷ, thù hận mà có.v.v...Tóm lại, nhân họa là vì trong tâm hồn không có tình yêu của Đức Chúa Giê-su.

Thứ Năm, 10 tháng 1, 2019

NGƯỜI ĐA CẢM

  Trầm Đồn Tử lên phố nghe đọc sách, lúc nghe đến đoạn Dương Văn Quảng bị vây khốn ở Liêu châu, trong không có lương thảo và ngoài thì không có binh cứu viện, ông ta mặt mày ủ rủ bèn thở dài, khi về đến nhà còn lẩm bẩm nói:
- “Có cách gì giúp ông ta giải vây chứ ?”
Cuối cùng vì buồn mà sinh bệnh.
Người trong nhà khuuyên ông ta nên đi đây đi đó để giải khuây, nhưng khi ông ta nhìn thấy nhiều người đang vác tre đi trên đường, thì lại buồn bả nói:
- “Cây tre mà vạt nhọn như thế, người đi đường bị đâm nhằm thì làm sao ?”
Thế là sau khi về nhà thì luôn lải nhải chuyện cây tre vạt nhọn và đâm, bệnh tình nặng thêm.
Người nhà vội vàng đi mời một bà đồng đến, bà đồng làm bộ giở mánh khoé nói:
- “Tôi đã kiểm tra sổ sinh tử ở âm phủ và viết lại y nguyên như thế này: ông lần sau sẽ biến thành con gái, lấy một ông chồng tên là Ma Ha, rất là xấu xí.”
Ông ta nghe như vậy càng thêm buồn bả, bệnh tình càng nặng thêm.
Bạn bè thân hữu đến an ủi, muốn ông ta thanh thoả, nhưng ông ta nói:
- “Nếu muốn lòng tôi được thanh thoả, thì phải làm cho Dương Văn Quảng được giải vây, kêu những người ta vác tre về nhà, bắt Ma Ha phải ly dị tôi mới được !!”
(Ứng hài lục)

Suy tư
Người đa cảm thì khác với người nhiều chuyện, người nhiều chuyện thì khác với người nhiều việc, người nhiều việc thì khác với người có trách nhiệm...
Người đa cảm thì luôn âu sầu ủ rủ vì chuyện không đâu thế là tự mình làm khổ mình và gia đình; người nhiều chuyện thì không âu sầu ủ rủ nhưng gặp đâu nói đó, đem chuyện ông này nói qua chuyện bà nọ, thế là gây mất lòng mất bề người khác; người lắm chuyện thì chuyện gì cũng xía vô, chuyện này xía vô một chút, chuyện kia xía vô một chút, và cuối cùng vì nhiều chuyện mà trở thành không có chuyện gì để mà làm, thế là trở nên người lắm chuyện; người có trách nhiệm thì khi được giao cho việc gì thì họ tận tâm làm hết mình, họ sẽ làm công việc của mình thật chu toàn...
Người Ki-tô hữu là người không đa cảm âu sầu phiền muộn, nhưng họ luôn vui vẻ vì có niềm tin vào Đức Ki-tô phục sinh; họ không nhiều chuyện cũng không là người lắm chuyện, nhưng họ là những người biết làm nhiều công việc có ích cho cộng đoàn và tha nhân, và họ biết có trách nhiệm khi phục vụ mọi người, bởi vì họ biết rằng ở dưng là cội rễ mọi sự dữ, và mọi tội lỗi đều do lắm lời lắm chuyện mà ra.

CÁI TÔI LÀ KẺ THÙ DẤU MẶT

   Ma quỷ, thế gian và đam mê xác thịt là ba thù lôi kéo con người về đường tội lỗi, chống lại Thiên Chúa, nhưng chúng là kẻ thù có tên, được Giáo Hội vạch mặt cho chúng ta nhận diện, nhưng có một kẻ thù không tên, dấu mặt và rất nguy hiểm. Đó chính là cái tôi(Ego). Chiến đấu với chính mình là cuộc chiến cam go, khó khăn nhất.
Chúa Giêsu đã dạy rằng : « Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mình mà theo Ta”(Mc 8,34). Nếu tôi biết xóa bỏ cái tôi của mình mà phụng thờ Thiên Chúa và yêu thương tha nhân thì việc xóa mình đi sẽ đưa tôi tới sự thánh thiện. Chính Chúa cũng đã nêu gương, đã xóa bỏ cái tôi của Ngài, một Thiên Chúa, để nhận lấy thân phận con người.(Pl 2, 6-8)
Nếu tôi không bỏ được cái tôi của mình thì tất cả mọi việc tôi làm, dù là tốt lành như thế nào thì cũng chỉ là màn đóng kịch thôi. Tôi chỉ làm để thỏa mãn cái tôi chứ không phải vì yêu mến Chúa đâu?
Cái tôi không được xóa bỏ trước Thiên Chúa và tha nhân là một tên nội tuyến nằm ẩn trong tôi. Nó ru ngủ tôi bằng lời ngụy biện. Nó làm tôi huênh hoang khi thành công, chán nản khi thất bại. Nó vừa cùng tôi làm những việc đạo đức thánh thiện vừa kín đáo vận động để tung hô đánh bóng mình và làm cho mọi trật tự rối tung, dẫn đến chia rẽ, bè phái, ghen ghét, hận thù, ngạo mạn,giả dối, khoe khoang… đúng như âm mưu của ba thù. Cái tôi rất tinh khôn luôn lèo lái mọi hoạt đông của tôi theo ý nó, mà ý của nó thì chỉ là tự tôn, giả hình, tự ái và ích kỷ.
Vì tự tôn cho nên lúc nào tôi cũng muốn vượt lên người khác, lúc nào cũng cho mình là đúng, tôi là "cái rốn của vũ trụ" và chẳng còn quan tâm những lời khuyên bảo, ý kiến của bất cứ ai.
Vì giả hình nên tôi luôn đóng kịch. Bề ngoài thì lịch sự, khoan dung, đạo đức thánh thiện mà trong lòng thì bao nhiêu toan tính thiệt hơn.
Vì tự ái nên tôi không thể chịu thiệt, chịu nhịn. Tôi cưu mang lòng hận thù và không thể thông cảm với bất cứ ai.
Vì ích kỷ nên tôi chỉ biết tôi. Tôi làm gì cũng chỉ vì tôi, vì quyền lợi, danh dự của tôi. Tôi có làm việc bác ái thì cũng vì ý đồ riêng.
Trong cuộc chiến thiêng liêng tôi không những phải chiến đấu với ba thù mà còn phải nhận ra kẻ thù dấu mặt là cái tôi. Nhận ra cái tôi để không bị nó mê hoặc, không bị nó làm phản.
Lạy Chúa, Với sức lực của con người, con sẽ chẳng làm được gì, nhất là một việc lành. Nhưng Chúa ơi, con biết con không chiến đấu một mình, vì :
Chính Thiên Chúa là khiên che thuẫn đỡ
cho những ai ẩn náu bên Người.
Ngoài Chúa ra, hỏi ai là Thiên Chúa?
Ai là núi đá độ trì, ngoài Thiên Chúa của con?
Chính Thiên Chúa đã làm cho con nên hùng dũng,
và cho đường nẻo con đi được thiện toàn.
Chúa cho đôi chân này lanh lẹ tựa chân nai,
Người đặt con đứng vững trên đỉnh núi.
Tập cho con theo phép binh đao,
luyện đôi tay rành nghề cung nỏ.
Lạy Chúa, Ngài ban ơn cứu độ làm khiên mộc chở che con,
Ngài đưa tay uy quyền nâng đỡ,
săn sóc ân cần giúp con lớn mạnh.
Đường con đi, Chúa mở rộng thênh thang,
chân con bước không bao giờ lảo đảo.(Tv17,31-37)
Lạy Chúa, con yêu mến Chúa. Amen.

Ca Đoàn Chúa Hài Đồng Mừng Sinh Nhật Quí 4 2018

  
 Ca Đoàn Chúa Hài Đồng Mừng Sinh Nhật Cha Chánh Xứ- Các Ca Viên Quí 4 2018